Bâng khuâng

sóng vỗ ì oạp vào bãi cát, xa xôi đâu đó ta cứ mãi đi tìm, tìm hoài mà chẳng thể thấy...

chuỵên kể về một chú cún con cứ quay tròn, quay tròn tìm cái đuôi của mình, chụp mãi mà chẳng thấy...để rồi oà khóc nức nở trong lòng mẹ. chó mẹ dịu dàng ôm con vào lòng, khẽ nói: cái đuôi luôn ở đằng sau con, con hãy cứ đi về phía trước, cứ để cái đuôi theo con, cũng như hạnh phúc vậy con ạ! đừng mãi đi tìm bởi sẽ chẳng bắt đựơc nó, cứ để nó lặng thầm đi bên cạnh chúng ta. ..

hạnh phúc vừa mong manh, xa lạ, vừa gần gũi yêu thương, với chính hành trình của bản thân, tôi cũng chẵng biết có nên im lặng bước tới để hạnh phúc đi sau không? hay tự mình quay vòng tìm cái hạnh phúc vô hình ấy.

cát vàng, biển xanh, sóng trắng và những ngọn tháp trên đỉnh đồi xa vắng, nhìn mà thương quá..

chẳng phải quê hương mình, chẳng phải dấu ấn tuổi thơ, chỉ trên conđường ngang qua cuộc đời tôi nhưng bao con đừơng khác đã đi qua...vậy mà sao thương thế...lạ thật

hành trình về miền đất tháp của riêng tôi vừa đi trong đời thực vừa phiêu du trong mộng tưởng, tất cả trôi qua chầm chậm như cuốn phim cuộc đời. kỳ lạ cho trò đùa duyên phận, duyên phận đưa tình yêu của tôi gắn với miền đất tháp, với con người của xứ sở nắng, cát và muối ấy nhưng cũng đưa tình yêu của tôi rời xa những ngôi tháp uy nghi in bóng trên bầu trời,  rời xa bãi cát vàng, rời cả những conđường rực vàng màu cát, trắng phau màu múôi....thật lòng sâu thẳm bên trong trái tim, tôi chẳng thể rời xa được nữa.

mà sao đây nhỉ? có thể nào khác chăng?

có thể nào cứ im lặng, để sóng đêm mang tình yêu và tất cả...đến nơi nào đó???

hay cứ lặng lẽ chờ đợi cái hạnh phúc "phía sau"...

No votes yet