Jump to Navigation

Tiếng gọi trong đêm

Thì thầm bên ngọn Tháp kia

Tiếng ca ai oán chia ly hỡi đời,

Ai kia bay lượn rong chơi

Mà sao ánh mắt muôn lời oán than !

Phải chăng bóng dáng Chiêm dân

Lần theo lối cũ về thăm quê nhà...

Mà nghe nhạc khúc Chămpa

Lòng sao thơ thẩn chẳng ra tiếng cuời !

Nhìn lên oán hận cõi đời

Khiến cho tan vỡ muôn nơi u sầu.

 

Người xưa đâu! hỡi người xưa đâu !

Sao không thức dậy soi màu quê hương

Tại sao cứ phải khiêm nhường?

Tại sao khắp cõi khóc thương vô bờ .!..!..

 

Bài thơ này mình đã đăng lâu rồi,giờ mình chỉnh sữa một chút cho hoàn chỉnh thôi...

 

Nhận xét của bạn: Không Trung bình: 3 (1 vote)

Bài bình luận

Tại sao chúng ta lại giận

Tại sao chúng ta lại giận nhau khi được góp ý cơ chứ.
Ngược lại mình phải cám ơn yut vì ý kiến của mình được lắng nghe cơ mà.
mỗi người một quan điểm,yut hãy bảo vệ quan điểm của mình nha.

xalam yut!

Một lần nhìn lại là vạn lần tự hào

xin lỗi bạn Kayphothong!!!

             Góp ý vui vậy thôi đừng giận nhé!!! thật ra mình cũng rất xấu hổ bởi mình chỉ mới nhận ra quá khứ hào hùng của cha ông mình vào năm mình vào tp học.!!! kiến thức chưa là gì nhưng cũng bon chen góp ý , xin đừng giận!!! nhưng mình luôn giữ quan điểmgiới trẻ là chìa khóa , mấu chốt để vực dậy màu sắc Chăm trên quê hương, tất nhiên sự giao thoa giữa quá khứ và hiện tại là rất cần thiết. salam saong ranam hacih hatai!!!!


 

Ranam anâk Melayu Campa

Thân gửi bạn putra-champa

salam yut!

      Đây không phải là vấn đề tư tưởng,mà chỉ là một nỗi lòng của một đứa con Chăm khi lần đầu tiên được nghẹn ngào nghe kể lại quá khứ đau thương mà cũng thật oai hùng của một dân tộc.lúc đó mình đã khóc,khóc ko thành tiếng,nhưng tận sâu thẳm trong trái tim là một sự tiếc thương vô bờ bến.

Và giờ đây trong sự hối hả,đổi thay của cuộc sống hiện tại,bất chợt nhìn lại quá khứ,hoà trong sự tiếc thương vẫn là cả một niềm tự hào lớn lao.những lúc như thế vẫn có những tiếng khóc thật lớn ở trong lòng.Khóc để biết rằng mình vẫn còn sống.Khóc để rồi nhận ra Dân tộc Champa vẫn tồn tại.Để rồi khi giọt nước mắt khô đi,trong tôi lại dấy lẹn một lý tưởng sống mới.Sống vì sự phồn vinh của một dân tộc.

Nhưng sự phồn vinh của cả một dân tộc,ko phải chỉ nằm trong tay thế hệ trẻ chúng ta.Màu quê hương là mảng màu mà sự hài hoà giữa vẻ đẹp hiện tại và một tương lai tươi sáng,nhưng chúng ta ko thể tách nó ra khỏi một quá khứ oai hùng (dù ko thật sự trọn vẹn).

 Bản thân tôi vẫn đang nỗ lực dù cho tôi thật sự rất nhỏ bé.những việc làm của tôi ko rõ ràng,ko thể lớn bằng các bạn được.Nhưng trong thâm tâm  tôi vẫn có một niềm tự hào,"tiếng khóc"ấy vẫn vang vẫn quanh đây.chẳng thể nào đánh thức được người xưa,nhưng hãy luôn nghĩ về "ngưòi xưa" để nhận ra vận mệnh dân tộc ko chỉ là chuyện của tương lai,bạn nhé.

salam

 

Một lần nhìn lại là vạn lần tự hào

Vâng, xin công nhận

         Vâng, xin công nhận rằng tiếng khóc sẽ làm ta ngộ ra nhiều điều. Và khi người ta khóc thương cho sự điêu tàn cho một cố quốc điều đó cũng đồng nghĩa là người ta đang bộc lộ tình thương và tinh thần dân tộc ca độ. Như ở bà Huyện Thanh Quan có câu

"Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
Thương nhà mỏi miệng cái da da"

           Bà ấy là người Việt và cũng đang sống trong thời mà người Việt đang cai trị ( chứ ko phải Trung Quốc đô hộ) chẳng qua là dòng họ làm vua trong triều đình không phải là dòng họ mà trước kia bà theo ( họ Lê) vậy mà bà còn than vãn nhớ " quốc " trước kia của bà . Huống chi người Chăm bị mất cả một gian sơn gấm vóc thì khóc thành tiếng nấc thật lớn là một điều rất là hiển nhiên và bình thường.

          Ở đây ý của em là thay vì than trách sao chúng ta không cùng nhau làm thành một điều gì đó lớn lao. Sự tồn tại của Champa ko phải vị trí địa lí trên bản đồ có thể nói lên tất cả. Nhưng hãy làm cho thế giới có thể hình dung ra ngay khi ta nhắc đến danh từ Chăm như họ có thể hình dung ra ngay dân tộc trong Trung Hoa khi nhắc đến danh từ China. salam saai saong ranam !!!

Ranam anâk Melayu Campa

Khóc cũng là một điều hay

Tiếng khóc đôi lúc cũng làm ta ngộ ra được nhiều điều hơn mình tưởng. Khi là sinh viên, mình cũng rất chống đối chuyện khóc tang thương, việc gì phải thế. Nhưng lòng họ ấm ức, lòng mình thì không, thì làm sao soi và so sánh được?

Wa Chế Linh cũng khóc đấy, khóc nhiều lắm, và cũng viết những bài ai oán, nhưng nhờ vậy mà cả một thế hệ dân tộc ở Việt Nam được biết đến, hâm mộ và cùng chia sẻ những nỗi đau ấy.

Sau đấy, ông đã thu âm rất nhiều tác phẩm rặt tiếng mẹ đẻ, ngay cả ở Mỹ, kiều bào tôn trọng ông và trên sân khấu nhắc đến ông như đứa con của một dân tộc với quá khứ đau thương. Ông cũng quay Bhum adei ở Campuchia, dàn dựng rất công phu, và cộng đồng Cham mình cũng biết tiếng ở đấy, nhiều hoạt động cho đến bây giờ. Ông cũng đã khóc cố nhạc sĩ Đàng Năng Quạ, và lời nói của ông đã làm mình bật khóc, khóc vì trái tim ông vẫn còn nóng hổi và nồng nàn. Chẳng tuyệt lắm sao.

Khóc, để mạnh mẽ hơn, chứ không phải để mình thành yếu đuối.

Tại sao người ta cứ

         Tại sao người ta cứ réo gọi "người xưa". Trong tác phẩm " hận Đồ Bàn" của Xuân Tiên cũng vậy " người xưa đâu mà tháp thiên nay đứng như buồn rầu" , hình như là vậy không nhớ rõ lời bài hát lắm và ở bài thơ này cũng vậy . Tại sao?? tại sao chúng ta cứ ngồi đó mà réo gọi .

     " Người xưa đâu! hỡi người xưa đâu
       Sao không thức dậy soi màu quê hương"

  Mà lại không tự thân mình phấn đấu để " soi màu quê hương". Vong quốc không phải là lỗi của tổ tiên và cũng không vì vậy mà ta cứ ngồi đó mà trách móc và chờ họ hòan sinh mà thay đổi ta . Bởi vong quốc không phải là mất đi tất cả . Những thanh niên Chăm chúng ta hãy làm người xưa tự hào về ta thay vì gọi họ "thức dậy soi màu quê hương " bạn nhé!!!

Ranam anâk Melayu Campa