Tình vỡ...
Ai cũng từng yêu một người, cũng từng mang theo những hạnh phúc và ước mơ cho tương lai đôi lứa…nó cũng vậy!
Nó và anh gặp nhau như một sự tình cờ có duyên, tình yêu đến thật nhanh và cũng chóng đi như một cơn gió.
Cơn gió tình đắm say lòng cô thiếu nữ 16 trăng tròn, bao khao khát, bao hi vọng dành hết cho mối tình đầu với một người đàn ông trưởng thành. Người dành cho nó những điều ấm áp tưởng như là hoàn hảo nhất. Nhưng, không gì vượt qua được lòng ghen tuông. Nó và anh mất nhau đơn giản như vậy. Rồi vì lòng tự trọng chẳng ai dành cho người kia một cơ hội hay dành cho chính bản thân một cơ hội tìm lại ngọn lửa trong lòng nhau. Đến một ngày chẳng còn kịp nữa, anh thông báo sẽ cưới, ngay trước ngày nó vào nhập học năm hai 1 ngày. Bao mơ ước vỡ tan, giờ đây mỗi người là một giấc mơ của riêng mình. Chẳng còn yêu nhau được nữa, giấc mộng chua xót giữa hiện thực hiện ra như vết dao cứa vào tim nó những nhát dao sắt nhọn. Một người riêng một giấc mộng, còn ngừơi thứ ba lặng lẽ bên lề như điều hiển nhiên. Nó là ngừơi thứ ba.
Đến hôm nay vẫn chưa đến ngày đám cưới, nó biết đã không còn anh cho riêng nó nữa, nó đau cho nó, đau cho mối tình chưa chín đã vội tan. Với anh nó trao tất cả …dành cho anh tất cả điều nó có, giờ đây trong vòng tay anh là một người con gái khác, đẹp hơn nó, đáng yêu hơn nó…nhìn họ hạnh phúc quấn lấy nhau trong vòng tay, âu ýêm, ngọt ngào…những tấm hình cưới mỏng manh nhưng bén ngót cứa nó thật vô tình, những nhát cứa ngọt lịm…
Đâm đầu lao theo dòng xe trên đường, lòng nó chua chát, xót xa, chẳng còn biết chung quanh mình là gì, cứ theo con đường dài chạy mãi như trốn chạy tất cả, hoài niệm, thực tại, trốn chính trái tim đang gào thét đau đớn của nó…
Nó yêu anh nhiều như chưa bao giờ yêu hơn. Hai tuần trứơc ngày cưới, anh và nó vẫn nhắn tin cho nhau với tất cả những lời ngọt ngào, yêu thương và ân ái nhất. Nó biết không nên, nó biết càng làm vậy người tổn thương là nó, người đau đớn nhất cũng là nó…nhưng nó không ngăn được trái tim khao khát anh…nó biết có thể anh coi thường nó, chỉ xem nó là vật trang trí khi cần thì dùng, khi trống vắng thì gọi đến.
Chiều ấy, còn đúng một tuần nữa anh sẽ đưa cô dâu mới về nhà, cũng là ngày tròn một năm anh và nó xa nhau, mưa, hắt hiu và lạnh buốt. Chẳng hiểu mưa lạnh hay lòng nó băng giá. Anh nhắn tin gọi nó, “em vào với anh nhé, anh nhớ em nhiều lắm, muốn ôm em vào lòng…giá có em ở đây thì vui hơn..”, nó vui lắm, chạy xe máy vào anh, giữa cơn mưa nó hạnh phúc lao vào vòng tay anh, bất cần anh có yêu nó không, bất cần tất cả. Anh ôm nó vào vòng tay cứng cỏi của mình, nó thấy vui. Nhưng rồi tất cả chỉ là mơ, tan cuộc, anh về với người, nó lại lầm lũi lao xe trong màn mưa với nỗi đau anh chẳng bao giờ anh hiểu được…
Miệng đắng chát từ ngày anh báo tin lấy vợ, nó thầm mong chỉ là một cơn mê chóng qua…than ôi!!Chỉ là nó vẽ ra những mộng tưởng rồi dìm mình vào đó, càng chìm, càng đau trong nỗi tuyệt vọng về một cuộc tình không lối thoát, chẳng biết sẽ về đâu.
Nó ước nó có thể quay ngựơc thời gian, nó sẽ làm lại, sẽ giữ anh lại cho nó, giữ anh trong mơ ước ngọt ngào, nó sẽ làm tất cả cho anh, để anh bên nó, yêu nó cuồng nhiệt như thuở ban đầu. Nó tự dằn vặt mình trong nỗi xót xa không thành lời. Quặn thắt trái tim khi một mình nó đi qua con đường anh từng đèo nó trên chiếc xe đạp cọc cạch, qua quán café khi xưa anh và nó từng đập cửa gọi ông chủ bán café giữa con mưa, qua tất cả những kí ức chung đôi…
Đứng trên đỉnh yêu thương, cái nơi mà nó có thể nhìn thấy tất cả những điều đã qua, những điều đang tới, nó gục đầu ôm trái tim mặn đắng bởi máu và nước mắt…nó ra đi …
- Nhật ký của hoa moc lan
- Đăng nhập hoặc đăng ký để trả lời
- 237 lần xem
