Ấu thơ của em
Ấu thơ của em
Mến T.
Huyền thoại về miền đất một thời hoạn loạn đã dung túng
những bước chân mỏi mệt
em vẫn nhớ
Huyền thoại về đọng cát ghim lời nguyện về cuộc hẹn
để trông đợi đoàn người về cứu chuộc
em vẫn nhớ
Mọi thứ chìm hết trong kí ức của thế hệ đã qua
thoáng mọc lên câu truyện về bảy nóc nhà
em vẫn nhớ
Em nhớ chăng
vào buổi chiều nắng nhạt
những khuôn mặt rạng ngời của trẻ thơ đang chơi đùa
cơn gió lạnh bện ngang lưng
ngoảnh nhìn vào nhau đôi mắt nâu đen
đôi mắt của muôn vàn hạt nắng vỡ
để thấy
tấm thân đây là hiển thân của hình hài palei
dấu chân đây vẫn còn in trên mặt đất palei
Em nhớ chăng
tiếng trống thuở thiếu thời thóc lên trong tâm
những bồi hồi
in lên vẻ hớn hở trên gương mặt
dâng lễ vui hội
Em nhớ chăng
nét tuổi thơ vỡ trong vỏ bọc của áo quần lỗng lẫy
lễ hội Karơh
ném dòng tóc lượn ngang vai theo chiều gió hanh
trở thành thiếu nữ
nở nụ cười trả ơn ân huệ cũ
lặng lẽ vào đời
Hôm nay đây
nơi em đến
phố thị của ánh đèn thương hiệu và dòng người vô tình
nơi của những khuôn mặt trơ lỳ trong khu phố sầm uất
chợt một ngày cuộm em mất trong
hoan lạc
đau khổ
Vẫn trong em
ấu thơ của ảo giác mị miều trong tâm trí
ấu thơ của âm sắc đã vẽ lên hình hài quê hương
những Yang Jan
những đền tháp
những thánh đường
những gương mặt thân quen
đêm nay trở mình trong giấc mơ
em chợt thấy em trở về ấu thơ trong vai kẻ hành hương
... muộn màng.
