Cảm Nhận Mỹ Sơn: Nghĩ về một chuyến đi

Về chuyến tham quan di tích miền Trung

Xin khuyến cáo với mọi người rằng: Đây không phải là một quyển nhật ký hay hồi ký, cũng không phải là truyện ngắn hay tiểu thuyết… Và cũng không phải là một bài viết khoa học. Mà đây chỉ là những dòng tâm tư, những mảnh ký ức còn sót lại mà tác giả “nhặt” được sau một chuyến đi thật thú vị và ý nghĩa để viết lên thành một bài cảm nhận  còn “not nớt” nhưng chân thật. Tác giả chỉ muốn chia sẻ những cảm xúc để mọi người có thể trải nghiệm được chuyến hành trình một cách chân thật nhất!Nếu bạn đã định đọc bài viết này thì hãy đọc cho hết nhá!

XEM THÊM…

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)

Một thoáng trường xưa

Thời gian trôi qua thật nhanh, cuộc sống nhộn nhịp chốn thị thành cùng với phong cách sống thời đại công nghệ thông tin đã đưa con người ta đi là ăn sinh sống xa quê hương ở khắp mọi miền Tổ quốc. Một hôm, trở lại làng quê cũ thăm lại mái trường xưa – cái
nôi đã nuôi lớn biết bao thế hệ học trò sau gần chục năm không thăm viếng, một mình dạo bước sân trường quen thuộc – nơi ngày xưa mình cùng với bao bạn bè nô đùa chạy nhảy vui chơi mà sao nghe trong lòng len lói cô đơn. Một buổi chiều hè phẳng lặng im lì. Nhìn ngoài hiên, đàn chim hớn hở bay trở về tổ ấm sau một ngày dài kiếm ăn bên cành cây bàng, cây phượng đang như xô xác tì gần vào nhau. Tiếng chim kêu khuất bật mây trời làm lòng tôi thoang thoáng nhớ lại thời học sinh. Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Cảm Nhận Mỹ Sơn: Mỹ Sơn Ngày Về

Khi tôi nghe về Mỹ Sơn lần đầu tiên, tôi biết rằng tôi sẽ phải thu xếp để đến nơi này ngay khi có thể.

Khi tôi đến Mỹ Sơn lần đầu tiên, tôi biết mình sẽ còn phải quay lại…

Khi tôi phát âm từ “Mỹ Sơn” thành tiếng, tôi nghe êm ái đến tận lòng

Nghĩ lại thật khó tin rằng tôi đã chưa từng biết rằng có một thánh địa hùng vĩ tên Mỹ Sơn nằm cách Quãng Nam 38km, tương đương 1h chạy bằng xe du lịch 16 chỗ, cho đến tận hai tuần trước đây, nghĩa là khi tôi đã sống được ngót nghét hai mươi năm có lẻ trên đời. Kiến thức hạn hẹp về địa lý và lịch sử_ vốn là hậu quả của những ngày ngủ gật liên miên trong lớp thời còn phổ thông ( cả thời sinh viên cũng thế!) đã khiến tôi phải tìm hiểu lại khá nhiều thứ để chuẩn bị cho chuyến đi. Ơn trời tôi luôn may mắn gặp được những người bạn đồng hành tốt bụng (MaiKa, chị Ni, thầy Thiện), vui tính ( CamRy, Mai Chi) và am tường lịch sử, địa lý( trưởng đoàn Sơn, anh Trỗi, anh Đón)… Ối! Cuộc sống luôn là những chuỗi ngẫu nhiên đáng yêu nếu ta chịu khó lắng nghe, tìm kiếm và biết mỉm cười thay vì chỉ biết nằm ngủ gật, có phải không ?

Xem Thêm…

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Bảo tàng Điêu khắc Chăm và ký ức tuổi thơ tôi

1. Gọi Bảo tàng Chăm hay Bảo tàng Điêu khắc Chăm là gọi theo ngôn ngữ bây giờ, chứ hồi tôi còn nhỏ, người Đà Nẵng vẫn quen gọi đây là Musée Chàm – một cái tên nghe hơi Tây song có thể gợi nhớ đến nguồn gốc và thời điểm ra đời của bảo tàng nghệ thuật độc nhất vô nhị này.
Mô tả ảnh.
Tham quan hiện vật trong Bảo tàng Điêu khắc Chăm.
VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Đêm không cùng… hoang tưởng

Đêm nay, không ngủ ta thức trọn giấc… Suy tưởng mông lung về cuộc sống hoang tưởng ta.

Hoang tưởng về số phận, tương lai của dân tộc ta…Họ cắn răng bấu víu mảnh đất chỉ có nắng gió khô hanh, trong sâu thẳm tâm hồn họ – luôn tồn tại một ý niệm của kẻ chị đựng,chịu đựng cho an toàn….an toàn trong nỗi sợ hãi. Đừng miệt thị kẻ không cha mẹ…như xin đừng miệt thị kẻ vô gia cư….đất đai, họ từng nói ra đường xin hãy yên lặng mà đi con nhé..như mẹ đã yên lặng trong cuộc đời này để âm thầm nuôi con khôn lớn vậy…lầm lũi mưu sinh…họ đã chịu đựng trong cả nỗi tuyệt vọng khôn nguôi về tương lai, thân phận họ. ta thật hoang tưởng cho cuộc sống đã đầy Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Đói (Tín Chăm – truyện ngắn)

Giữa dòng đời nổi trôi, biết bao bộn bề lo toan trong dòng xoáy của công việc, sự nghiệp, những phấn đấu… và cũng như bao người cán bộ công nhân viên chức khác, mở đầu ngày làm việc là mở máy và lướt qua các trang tin tức, cần kiến thức gì cho công việc, đề tài thì đã có google. Rồi một ngày, trong dòng chảy ấy, hắn cảm thấy “ngán” hết thảy các món ăn ấy. Và may thay, dòng máu trong người hắn vẫn còn thao thức, dòng máu của đứa con Chăm Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Con đường vinh quang một dân tộc!

Có một vài suy nghĩ, có biết nên nói ra hay không, nhưng thật sự buồn nếu mình tự tách mình ra khỏi thế giới!

Loài người từ thời kì chiếm hữu nô lệ có thể bước lên thời kì vàng son Tư bản chủ nghĩa hay Xã hội chủ nghĩa đúng nghĩa. Từ một dân tộc nô lệ trở thành dân tộc làm chủ vận mệnh của chính mình. Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Đói… (truyện ngắn)

Giữa dòng đời nổi trôi, biết bao bộn bề lo toan trong dòng xoáy của công việc, sự nghiệp, những phấn đấu . . ., và cũng như bao người cán bộ công nhân viên chức khác, mở đầu ngày làm việc là mở máy và lướt qua các trang tin tức, cần kiến thức gì cho công việc, đề tài thì đã có google. Rồi một ngày, trong dòng chảy ấy, hắn cảm thấy “ngán” hết thảy các món ăn ấy. Và may thay, dòng máu trong người hắn vẫn còn thao thức, dòng máu của đứa con Chăm, vào inrasara.com, hắn vui biết bao, những vấn đề của dân tộc, những câu Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Thầy cô ơi!

Xin cảm ơn thầy đã dạy con câu:
Hữu xạ tự thiên hương
Khuyên con sống khiêm nhường
Để giữ gìn nhân cách
Xin cảm ơn thầy đã dạy con câu:
Lá lành đùm lá rách
Biết vì người tất sẽ được trời thương
Giờ khó khăn trong cơm áo đường đời
Con mới thấy lời thầy càng giá trị Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Quê tôi

Khi nhắc đến người Chăm, chắc hẳn người ta nghĩ ngay đến những cụm tháp Chàm, những làng mạc Chăm dọc miền trung, người Chăm với làn da rám nắng bởi cát và gió, hương tagalau tỏa ngát trong lễ hội Katê hòa cùng tiếng kèn saranai, trốngginang, paranưng bập bùng như âm thanh từ ngàn xưa của vương quốc Champa cổ vọng về, khiến những du khách tình cờ nghe được không khỏi bâng khuân, ngậm ngùi, tiếc thương cho một nền văn minh rực rỡ, nay chỉ còn lại những cụm tháp đổ nát, chống chọi một cách yếu ớt với sự tàn phá của thời gian. Tôi, một đứa con Chăm, nhưng lại hoàn tòan xa lạ với những gì “mà khi nhắc đến Chăm là người ta đã nghĩ đến ngay” đó. Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Nói với chính mình

Chẳng phải một nụ cười mình cho đi đều nhân lại được một nụ cười. Trách tại sao khi cuộc đời này vốn đã có hàng muốn lý do để cái gọi là “nụ cười”
Của mình trở thành số không hay một biểu tượng nào đó của sự nhạt nhẽo, vô duyên và lame khi đáng ghét. Cười được thì cười, đường quá nặng nề với cho –nhận, ta người…, đời sẽ vui hơn. Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Phan Rang phố thị của tôi

Mỗi khi lên net, tôi đều mở nghe bài Phan rang phố thị của tôi của Nhạc sĩ Phan Quốc Anh, hồn tôi cứ lâng lâng theo những điệu nhạc da diết và sâu lắng cùng với ca từ rất đỗi thân thương, rất đỗi “quê hương”. Đó là những kỷ niệm và hoài thương………

Đó là những cơn gió thổi từ biển khơi dạt dào, mỗi khi đi qua phố thị bé nhỏ này tôi cũng như rất nhiều người con Phan Rang khác đều cảm nhận hương vị mằn mặn từ những cơn gió biển. Continue reading

VN:F [1.9.17_1161]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)