NẾU HẠT LÚA KHÔNG CHẾT ĐI

Những con người bình thường đến tầm thường, những con người làm việc cật lực trong nỗi vô danh của hạt thóc vãi rơi sau vụ gặt thịnh mùa, chịu ở lại với đám ruộng bỏ giá suốt những tháng hạn, với nắng, gió, chim chóc… để bật lên cây lúa chắc nịch sau những ngày mưa đầu tháng năm; những con người chịu nở trọn lòng mình trong bóng tối… luôn cuốn hút tâm hồn tôi một cách kỳ lạ.

“Nếu hạt lúa không chết đi, nó sẽ ở một mình.
Nhưng nếu nó chết đi, nó sẽ mang đầy hoa trái” Xem bài viết

THEO CÁCH ĐÓ TÔI BỊ VỨT VÀO SỌT RÁC

Tôi là con rối, hắn nhủ thế – hằng ngày, tay chân và thân hình tôi luôn được cột chặt vào những sợi dây; những mô hình sân khấu. Tôi luôn ăn mặc diện, luôn vào vai đầy quyền lực – tôi múa hát theo nhịp điệu đã được lên dây cót, và điều đó khiến tôi vui vì học được những sở học về nghệ thuật múa; về khả năng diễn xuất. Tôi được Đảng [phái] và Nhà [nước] tuyên dương trao nhiều huy chương, nhiều phần thưởng. Càng vui hơn nữa là bên cạnh tôi có rất nhiều khán giả ái mộ – những vị lúc nào cũng ngồi im nghe răm rắp, vỗ tay hoan hô ầm ầm khi tôi rao giảng. Như thế, với uy tín và có quyền lực đằng sau bảo kê tôi đã góp tay hạ gục hết những kẻ chống đối, những thế lực thù địch. Xem bài viết

BÀU TRÚC

Đó là nơi xưa kia có một cái bàu nước, giờ không còn nữa! Cũng như bản thân Tầm xưa kia là một đứa trẻ thơ, giờ cũng không còn nữa! Ba mươi năm qua với bao đổi thay dâu bể, đổi thay trong cả lòng người!

Ngày ấy cha Tầm là một thầy giáo làng nghỉ hưu sớm vì sức khỏe yếu, vì thời cuộc biến thiên… Mẹ chàng tần tảo một mình nuôi năm miệng ăn bữa cơm bữa cháo. Cuộc đời Tầm đã gắn bó bao nhiêu năm với mảnh đất này để giờ đây chơi vơi trong ánh nhìn xa lạ. Chàng khẽ thở dài luyến nhớ xa xôi, buột miệng nhớ rằng chàng đang sống! Xem bài viết

GỬI N. (4)

Những gì trôi qua, tuột mất – và tới lượt tôi, kẻ mang hình hài tạm cuộc, tay trái nâng lên ly rượu cười giễu đời mình. Giờ đây, cơn say đã thấm vào da thịt, cơn say đã thấm vào tâm hồn và, cơn say cũng khiêu khích tôi trước thời cuộc – choáng ngợp, đảo điên để đêm về tôi co lại như cún con – lúc tỉnh nhất lại là lúc đang ngủ – cơn ác mộng cứ lôi tôi vào ngõ hẻm cuộc chơi. Thời gian như là cái biến thể của cuộc sống, một góc hẹp hơn, như là ảo ảnh – cùng đích không là cái sống, cũng không là cái chết – nó thuộc về nơi tôi muốn hướng tới, cái ý của tôi muốn thế, sự thể hiện, dục tính,… Tôi vẫn hé môi cười – dù chẳng ra hơi. Xem bài viết

ĐÊM TRUNG ĐÔNG

Có lẽ đây sẽ là buổi sáng cuối cùng của cuộc đời, Dama hướng tầm mắt về phía chân trời xa nơi trập trùng sóng vỗ. Cánh buồm xưa màu huyết dụ đã mất hút vào hư vô hay đã chìm sâu dưới đáy đại dương mịt mờ miền tâm tưởng. Cuộc sống này còn có ý nghĩa gì khi chàng đã đánh mất chính mình, đúng hơn chàng đã đánh mất Yumi như thể đã đánh mất loài người. Lẽ nào cuộc sống này lại không có nàng? Cho dù đó chỉ là cơn ác mộng kinh hoàng của những đêm dài vô tận. Tia nắng ban mai rồi sẽ mọc! Xem bài viết

MƯA VÀ NHỮNG CẢM XÚC RỐI BÙ

Mưa …

dịu dàng khi mưa là mưa phùn, bốc đồng khi mưa trút giữa lúc trời nắng chang chang, tím giận khi mưa là mưa vào mùa dông bão …

Mưa như một kẻ đa sầu, đa cảm. Mưa có lúc là một tiểu thư đỏng đảnh, lúc lại là một nàng tiên huyền hoặc đáng yêu, lúc lại trở mặt thành một chàng Thủy Tinh tự mãn. Xem bài viết

CÕI ĐÁ

Z là một nông dân. Đó là phần nghề nghiệp ghi trong bản lý lịch mỗi khi Z muốn xin một việc làm mới. Biết làm sao được! Z không phải là một nông dân thực thụ, chẳng qua Z sinh ra và lớn lên ở một làng quê có ruộng nương rẫy bái. Mùa cày cấy, Z theo mấy chú ra đồng cắt cỏ chăn trâu mò cua bắt cá. Mùa gặt hái, Z lại theo mấy chú ra đồng gom bó mót lúa bẫy chuột bắt chim. Làng quê thơ mộng thân thiết biết bao, nhưng thời thế đã thay đổi nên Z cũng cần đổi thay nếu không muốn bị nghiền nát. Với lại Z không thế nhỏ mãi như ngày nào, hiện giờ Z không còn trẻ nữa và bóng xế tuổi già đã lởn vởn bên mái hiên chiều phản chiếu vài tia hiu hắt lên mái đầu lớm chớm màu sương. Z phục lăn loài người! Con người đã tiến hoá vượt bậc so với những loài khác cho dù đó là khủng long to đùng hay cánh chuồn chuồn nhỏ bé. Con người đã dũng cảm chia tay tổ tiên còn mang lốt khỉ để khẳng định mình và làm chủ thế giới. Đối thủ còn lại duy nhất là đồng loại! Xem bài viết

GIỌT NƯỚC MẮT MUỘN MÀNG

Kính tặng hương hồn dì…

Không phải là lần đầu tiên trong đời tôi khóc, những giọt nước mắt dào dạt cứ tuôn trên má đắng chát trên môi. Tôi khóc như chưa bao giờ khóc, tiếc thương cho một cuộc đời ngắn ngủi đã ra đi, một số phận hẩm hiu đã phải chịu bao áp lực của cuộc sống và xã hội-cái xã hội nhỏ bé đầy thi vị nhưng vô tình quá hà khắc. Xem bài viết

KATÊ PO DAM

Cuộc đời là những chuyến đi xa và gần, trên con đường làng quê ra thị thành hay lên rừng xuống biến rồi cũng trở về nhà nơi mình sinh ra. Nếu ai vì một lý do nào đó không thể đi để nhìn để cảm thì coi như chưa sống. Ai đó ra đi mà không trở về nơi chôn nhau cắt rốn thì kiếp đời này cũng chỉ phù du! Cuộc sống này dài hay ngắn không thể đềm bằng tuổi tác thời gian, bầu trời này lớn hay nhỏ cũng không thể đo bằng bước chân lang bạt không gian. Càng không thể định đoạt giá trị sống của mỗi một người bằng thành công hay thất bại với bất cứ tiêu chí nào. Quan trọng, chúng ta phải làm hết sức mình trong khả năng có thể với cả tấm lòng. Sống cho mình và sống cho người, bởi không có người thì ta sống với ai nơi trần gian hỗn mang bể khổ này! Xem bài viết

MỘNG HUYỄN

Đôi khi ngồi một mình, anh thường hay nhớ lại những vết đau trong tâm tư cùng với những nỗi niềm xưa cũ. Ban đầu kỷ niệm như một nhát dao, đâm phập vào anh nhỏ máu quằn quại. Sao ngày xưa mình có thể dại khờ đến thế và ngu ngốc đến vậy? Thật không thể nào tin nổi là ngày xưa mình xử thế vụng về như một tên thiểu năng. Những tháng ngày đau xót. Nhưng ngẫm nghĩ sâu hơn, anh thấy những kỷ niệm êm đềm của nhiệt tình tuổi trẻ như dòng suối êm đưa xoa dịu phần nào vết thương rỉ máu. Dù sao, thời đó cũng qua, may mà anh bình yên, nỗi vui buồn đều như mây khói biết đâu tìm “cựu mộng như yên mạc tái tầm”. Người xưa có lần đã nói khi về già ngẫm nghĩ lại những điều dại dột tuổi trẻ ai cũng toát mồ hôi lạnh đầm đìa sống lưng. Xem bài viết

NGƯỜI ĐI TÌM LINH HỒN

Jahia nằm bẹp trên chiếc giường tre ọp ẹp, chàng cố rướn người lên cho đỡ mỏi nhưng chẳng còn hơi sức nào. Chỉ nghe tiếng răng rắc khô vụn, không biết từ nan tre hay xương cốt của mình. Những tia nắng cuối ngày như cố bấu víu vào những đám mây vàng rộp trôi hờ hững. Lờ đờ như đôi mắt chàng lịm dần sự sống.

Có lẽ bắt đầu từ ngày Iahia thi đậu tiểu học. Ngày ấy đã xa nhưng chàng nhớ như mới ngày nào. Thời thơ ấu quẩn quanh với lũy tre xanh bên dòng sông nhỏ, buổi đi câu, thả diều, bắt dế… thơ mộng. Xem bài viết

GIAI ĐIỆU HÂN HOAN

Anh mở cánh cửa vừa mới được lau dầu và quét sơn. Tiếng mở nghe thật nhuần nhụy êm tai, không vùng vằng ken két như những ngày đầu anh trở lại. Con đường nhỏ ngập ánh nắng trời và hoa cỏ dại dẫn anh đi về phía căn nhà nhỏ xinh xắn nằm phía cuối vườn. Có cả hai cây liễu lũ xanh mướt với chùm bông đỏ mà ngày xưa anh hay ngắt gắn vào lỗ mũi mình để diễn trò vui. Nơi bậc thềm cao cũng được đặt vài chậu hoa nhỏ. Anh ngồi xuống chiếc xích đu ngoài sân, nghe cây lá rì rào, chìm sâu vào cõi xanh mát và cảm thấy vô cùng dễ chịu. Rồi anh mở cửa vào nhà, mở hai cánh cửa sổ cho thoáng khí. Hư thất sinh bạch. Căn phòng có trống thì mới sáng. Gió đưa ánh ban mai lùa vào khung cửa mơn man quanh anh và soi sáng căn nhà. Anh bắc bếp, pha một ấm trà rồi ngồi xuống bàn trầm ngâm an định. Trở về với tự thân thật dễ chịu. Những ngày lang bạt lùa về trong tâm tư anh như một cuốn phim quay chậm về một thời dĩ vãng xa xăm. Xem bài viết

Binah 1 di 612345...Puic »