Trong nước, một số trí thức Chăm có lòng yêu dân tộc nhưng không dám thể hiện lập trường của mình. Điều này khiến người ta gán cho họ một sự nhu nhược, hay gán cho Nhà nước một sự hà khắc. Cả hai điều này đều tác động bất lợi cho cả hai phía: Nhà nước và dân chúng Chàm.
1. Chúng ta đã mất đi những gì trong mấy chục năm qua? Năm 1840, vua Thiệu Trị ông ban hành qui chế dân tộc bản địa , cho phép người Chăm được tự trị trong vùng Ninh Thuận, Bình Thuận. Thời chính quyền Nguyễn Văn Thiệu có Bộ phát triển sắc tộc thay thế, đảm nhiệm việc quản lí. Chính sách ưu đãi này đã bị hủy bỏ sau năm 1975.
Trường Trung học Po Klaong Garay nay đã bị thay thành tên khác, và chức năng cũng không còn tương xứng như trước đây nữa. Đối với một dân tộc vong quốc, nền văn hóa bị mai một, chúng ta rất cần có một môi trường giáo dục riêng, để bảo vệ bản sắc văn hóa rất riêng; thế nhưng ngay cả điều này cũng bị khước từ! Continue reading



