Author Archives: Tuệ Nguyên

Tuệ Nguyên

About Tuệ Nguyên

Tuệ Nguyên sinh ngày 20/10/1982 tại palei Caklaing - Ninh Thuận. Viết văn, thơ tự do. Tác phẩm đã in: - Tập thơ Những Giấc Mơ Đa Chiều (NXB Hội Nhà Văn - 2009)

THEO CÁCH ĐÓ TÔI BỊ VỨT VÀO SỌT RÁC

Tôi là con rối, hắn nhủ thế – hằng ngày, tay chân và thân hình tôi luôn được cột chặt vào những sợi dây; những mô hình sân khấu. Tôi luôn ăn mặc diện, luôn vào vai đầy quyền lực – tôi múa hát theo nhịp điệu đã được lên dây cót, và điều đó khiến tôi vui vì học được những sở học về nghệ thuật múa; về khả năng diễn xuất. Tôi được Đảng [phái] và Nhà [nước] tuyên dương trao nhiều huy chương, nhiều phần thưởng. Càng vui hơn nữa là bên cạnh tôi có rất nhiều khán giả ái mộ – những vị lúc nào cũng ngồi im nghe răm rắp, vỗ tay hoan hô ầm ầm khi tôi rao giảng. Như thế, với uy tín và có quyền lực đằng sau bảo kê tôi đã góp tay hạ gục hết những kẻ chống đối, những thế lực thù địch. Xem bài viết

GỬI N. (4)

Những gì trôi qua, tuột mất – và tới lượt tôi, kẻ mang hình hài tạm cuộc, tay trái nâng lên ly rượu cười giễu đời mình. Giờ đây, cơn say đã thấm vào da thịt, cơn say đã thấm vào tâm hồn và, cơn say cũng khiêu khích tôi trước thời cuộc – choáng ngợp, đảo điên để đêm về tôi co lại như cún con – lúc tỉnh nhất lại là lúc đang ngủ – cơn ác mộng cứ lôi tôi vào ngõ hẻm cuộc chơi. Thời gian như là cái biến thể của cuộc sống, một góc hẹp hơn, như là ảo ảnh – cùng đích không là cái sống, cũng không là cái chết – nó thuộc về nơi tôi muốn hướng tới, cái ý của tôi muốn thế, sự thể hiện, dục tính,… Tôi vẫn hé môi cười – dù chẳng ra hơi. Xem bài viết

CÁNH CỬA KHÉP

 

Tôi ra đi và khép cánh cửa lại
mọi cánh cửa nơi tôi đóng hết
đóng hết
không có một khoảng trống nào để nhìn về phía bên kia
cũng không có bảng chỉ dẫn nào cho sự quay trở lại
cho bất cứ ai
và cho cả tôi nữa Xem bài viết

KÍ ỨC CỦA ĐẤT (21)

*
Câu chuyện về tảng đá lang thang, bà kể
Câu chuyện về ngọn sóng lăn tăn, mẹ kể
Dăk Lăk, tiếng vọng lịm trong cõi đá trầm tích
Đêm nay đây
Những câu-kể được bà mẹ M’nông vớt lên
Tựa vớt những đứa con trai đang say mềm
Khỏi “chung” rượu cần Xem bài viết

NGHỊCH LÝ

Họ nói với tôi rằng: “Sự thật là những gì tốt đẹp và dễ chịu nhất”. Cam đoan như thế, tôi kéo những khuôn mặt về phía mình để học cách tô lên mặt. Mở to mắt và nhìn. Ở đây họ muốn tôi tin lịch sử của những con người không tên tuổi viết chỉ là những câu truyện cổ tích chứ không là thật. Họ muốn tôi tin cái cách mà những kẻ khuất mặt muốn chứng minh ở nơi đây có những con người bị hiếp đáp, cưỡng bức, doạ dẫm chỉ là những sự kiện tầm phào chứ không có thật. Họ muốn tôi tin những tiếng nói á khẩu hay kiểu độc thoại của những gã đang chui nhủi trong bóng tối nói về những thân phận khốn quẫn, cùng đường chỉ là giấc chiêm bao chứ không là thật. Họ muốn tôi không nên tin có những tiếng kêu cứu. Họ muốn tôi không nên tin có những cái chết đã và đang lót đường cho họ đi. Họ cũng không muốn tôi tin vì sinh tồn mà những con cá mập trong bụng mẹ có thể cắn xé nhau là có thật. Họ cũng không muốn tôi tin những việc làm dã man của họ để chống lại các thế lực thù địch đang đe doạ tố cáo cái quyền nhân danh của họ. Họ không muốn tôi tin những gì họ làm là đang bưng bít. Họ không muốn tôi tin là có những tiếng rên la đang gậm nhấm họ. Và họ không muốn tôi tin cả sự ngu dốt của chính họ nữa. Xem bài viết

KÍ ỨC CỦA ĐẤT (7)

 

có những nơi chốn
viên đá, nấm đất chỉ dùng để ném vào nhau
để thỏa cơn sân-si-hận của lòng người
với đất đá chúng tôi không ném vào ai
và chẳng ném đi đâu cả
trên xứ sở nơi chúng tôi sống
chúng tôi xây lên kí ức của đất Xem bài viết

ROI LAMAI

Lúc đó tôi lớp bốn. Ngày ông nội mất tôi chỉ mải đứng chồn chân ở gốc caramai. Không bật khóc. Có lẽ ở trong tôi không chút cảm giác nào về sự mất mát của người thân. Không biểu lộ một xúc cảm nào về bóng hình người đã trông nom tôi bấy lâu. Xem bài viết

THEO CÁCH ĐÓ TÔI BỊ NÉM VÀO DANH SÁCH

Họ đứng thành một chuỗi dài chỉ với mỗi nhiệm vụ là đếm xác chết. Và tôi là người nằm trong số đếm kế tiếp. Con số dành cho tôi được mã hoá bằng dấu X. Khi chỉ ngón trỏ về phía tôi thì họ phát hiện tôi đang hấp hối. Để tránh tình trạng trì trễ họ chuyển tôi vào một căn phòng kín. Ở đây chỉ có một cánh cửa để ra vào. Họ tiến hành đo đếm hơi thở, nhịp tim và cả khả năng phân giải hệ thần kinh của tôi. Tôi im lặng về điều đó. Họ xì xào với nhau: “Bằng mọi cách phải cứu được nó.”  Xem bài viết

CAFE VỚI TAGALAU 14

Lời mở Tagalau 14

Từ ngày tuyển tập Tagalau chào đời vào đầu thế kỷ 21 đến nay đã 13 năm với 13 đứa con sinh thành lành lặn vuông tròn. Không thể và không nên kể về những khó khăn thử thách trên bước đường hoài thai dưỡng dục, bởi một thành quả dù nhỏ nhoi cũng là niềm tự hào cho những ai dám nghĩ, dám làm và dám nuôi hy vọng về những điều có thể. Đó là trách nhiệm của lớp người đi trước mở đường cho thế hệ theo sau, với niềm tin cuộc sống ngày càng phát triển tốt đẹp không chỉ trong sinh hoạt đời thường mà đi vào sâu thẳm tâm hồn, không chỉ trong hôm nay mà là mãi mãi ! Chúng ta không bao giờ quên những công lao tâm huyết quý báu đó để luôn quyết tâm : những gì đang làm trong hôm nay sẽ tốt hơn ngày hôm qua. Đó là nguồn động viên bất biến trong tôi, trong anh em bè bạn, trong những ai đã yêu, đang yêu và mãi yêu Tagalau … Xem bài viết

THEO CÁCH ĐÓ TÔI BỊ CHẾT

Hẳn nhiên là bọn hắn được thoát thai từ những xung luồng cảm xúc, và kí sinh ở các dòng mật mã bằng cái vòi. Ngoài ra, bọn hắn không bám víu vào đâu được nữa. Nhưng người ta đã cắt tỉa cái vòi — thứ duy nhất nuôi sống bọn hắn. Chẳng biết vì sao mà tôi lại lần theo những dấu vết, gom bọn hắn về treo lên bốn bức tường đếm xoay vòng 1,2,3, … rồi … ,3,2,1.  Xem bài viết