Author Archives: Jalau Anưk

Jalau Anưk

About Jalau Anưk

Jalau Anưk tên thật là Trương Ðăng Ái sinh năm 1975 tại palei Hamutaran - Ninh Thuận.

Gửi Bạn

 

Đừng trách tao sao không cùng tụi mày luý tuý men say, hùng hục sức trai tơ bên những ả bắt đầu cuộc đời lúc chiều chạng vạng!
Đừng trách tao sao không chịu soi gương lượm lặt những cọng tóc bạc lấm tấm như những rác vôi vãi bậy dưới chân tường cao ốc phết qua loa!
Đừng trách tao sao không tự thấy mình cô độc quá đỗi, rách túi mà chẳng có gì lọt thỏm bên đường, ngơ ngác buồn mấy đứa nhỏ xin ăn!
Đừng trách tao! Đừng trách – khi trái đất vẫn còn, lòng người vẫn ấm những mùa đông, tầng ôzôn vẫn chưa thủng hẳn, tia cực tím vốn chỉ rọi lẻ tẻ xuống đời những mầm mống ung thư! Xem bài viết

MƯA VÀ NHỮNG CẢM XÚC RỐI BÙ

Mưa …

dịu dàng khi mưa là mưa phùn, bốc đồng khi mưa trút giữa lúc trời nắng chang chang, tím giận khi mưa là mưa vào mùa dông bão …

Mưa như một kẻ đa sầu, đa cảm. Mưa có lúc là một tiểu thư đỏng đảnh, lúc lại là một nàng tiên huyền hoặc đáng yêu, lúc lại trở mặt thành một chàng Thủy Tinh tự mãn. Xem bài viết

TÔI

Nhễ nhại mồ hôi, xé lòng cơn đau đêm, lập cập run – bi mìn sót lại.
Mẹ dội tôi vào đời, khóc oang oang, nhầy nhụa chiếc phòng, quờ quạng trong đặc sệt bóng tối, phủ lên palei gánh nặng một đời người. 
Loài quạ thét trong đêm, tan tác bầy cú vọ, tiếng khóc vỡ òa đánh thức bầy gà lười gáy tinh mơ. Xem bài viết

TIÊN TRI

Khi ông chết đi
nội đã khóc như mưa khát dội về miền khô hạn
cha vật vã thân chì / chú thét tiếng chim ưng lạc vào rừng thẳm ngùn ngụt lửa
rát một vòm ngực rắn
thím lả người mềm như một chiếc Mưthăm
chỉ có mẹ nuốt ngược nước mắt vào trong / mắt ngóng về cánh đồng
tiên tri hạt lúa Xem bài viết

MÙA HẠN

Mỗi khi có tiếng con Nô sủa inh tai ngoài cổng, tiếng lầm bầm chửi rủa, trách móc của hắn ném chát chúa vào đêm khuya tĩnh mịch ở cái Palei nhỏ bé này là mẹ hắn trở mình uể oải, khoác vội chiếc khăn choàng vào cổ mà ra mở cửa cho hắn.

Hầu như đêm nào hắn cũng uống. Đêm nào hắn cũng say. Chẳng hiểu hắn lấy đâu ra rượu mà uống nhiều đến thế! Mỗi lần say về hắn vừa than: “thân mình sao khổ thế?” vừa chửi con Nô nhà hắn nào là: “đồ phản chủ”, nào là: “đồ ngu”, là: “thứ mày nuôi cho tốn cơm tốn cháo”, là: “đồ vô tích sự, cả chủ mà cũng không nhận ra.”  Xem bài viết

DƯỚI BẦU TRỜI LÀ NHỮNG MÁI NHÀ (1)

… Phố không nuốt chửng em đâu
bởi phố trú dưới vòm trời – rộng lắm!
mà ở đâu dưới bầu trời cũng có những mái nhà cho cả em, anh và mọi người.

Cứ đi đi! – Phía trước là con đường
bởi chẳng thể bới tìm mãi những tàn tích năm xưa
để vỗ ngực tự hào
ngủ vùi sâu quá khứ
liệt vòng sinh nở
chai khối ưu tư Xem bài viết

TRĂNG TRỐI

Ngày… tháng… năm…

Tôi giật mình thức dậy giữa màn đêm đặc sệt.

Cha tôi vẫn lù lù như một cái bóng côi, vẫn rít dài điếu thuốc, mắt cứ dõi xa xăm, tựa hồ như đang tìm về một nơi vô tận.

Đâu phải chỉ có đêm nay.

Suốt gần một tháng trở lại đây, cha tôi khác lắm. Đêm nào ông cũng đánh vật với đêm khuya: trầm ngâm, đăm chiêu và vắt kiệt sinh lực già cội của ông vào những trang sách “Tự học Tiếng Chăm”, miệng cứ lầm bầm những thứ âm thanh vừa quen vừa lạ. Thi thoảng ông lại lặng đi như một kẻ vô hồn rồi lại ngượng ngùng nắn nót từng nét chữ, lại lầm bầm, vò đi, rồi ngượng ngùng nắn nót…  Xem bài viết