Trên tuyến xe Buôn ma Thuột – Phan Rang tôi trở về nhà. Xe đã đỗ bến, ra khỏi xe tôi nhìn lên bầu trời, quan sát cảnh vật xung quanh chẳng có gì thay đổi nhiều. Trời vẫn nắng gắt, gió vẫn thổi mạnh, cái nắng gió đang bao trùm cả bầu trời Phan Rang. Sau bao năm xa cách, bây giờ được đứng trên mảnh đất, đựợc sưởi ấm bởi nắng gió quê hương tôi cảm thấy hạnh phúc.
Lần này tôi về không nói trước nên khi bước vào nhà mọi người ai nấy cũng bất ngờ. Lúc ấy, ba đang xem tivi, chị Hanim đang ngủ, anh Ranăm thì đọc báo, em Anít thi ngồi học. Khi thấy tôi mọi người súm lại và ba hỏi:
- Sao con về mà không nói trước để nhà đi đón ? Continue reading



