THEO CÁCH ĐÓ TÔI BỊ VỨT VÀO SỌT RÁC

Tôi là con rối, hắn nhủ thế – hằng ngày, tay chân và thân hình tôi luôn được cột chặt vào những sợi dây; những mô hình sân khấu. Tôi luôn ăn mặc diện, luôn vào vai đầy quyền lực – tôi múa hát theo nhịp điệu đã được lên dây cót, và điều đó khiến tôi vui vì học được những sở học về nghệ thuật múa; về khả năng diễn xuất. Tôi được Đảng [phái] và Nhà [nước] tuyên dương trao nhiều huy chương, nhiều phần thưởng. Càng vui hơn nữa là bên cạnh tôi có rất nhiều khán giả ái mộ – những vị lúc nào cũng ngồi im nghe răm rắp, vỗ tay hoan hô ầm ầm khi tôi rao giảng. Như thế, với uy tín và có quyền lực đằng sau bảo kê tôi đã góp tay hạ gục hết những kẻ chống đối, những thế lực thù địch.

Một đêm, tôi mơ thấy tôi đang múa – không có những sợi dây, cũng không có cột – tôi đã tự đứng vững và múa – tôi tự dựng sân khấu, tự mời gọi khán giả, tự lên dây cót. Dù đang run sợ vì điều đó nhưng tôi vẫn múa, múa cho đến khi có đôi bàn tay ma thuật lôi tôi ra khỏi sân khấu, vứt vào sọt rác.

Chia sẻ cảm nhận của bạn