Chuyện phong trào. Tấn Lưu. Katé 2013

Chuyện ngày xưa, nhưng kể lại cho vui…

Câu cá với Tấn Lưu, biết bạn không thích kể chuyện cá nhân, như bao nhiêu bạn từng làm cho phong trào trước nay, không thích kể chuyện cá nhân, nhưng cũng có nhiều kỷ niệm vui, mong bạn bỏ quá, kể lại làm vui, kể lại làm nhớ…
2006
Năm thử thách cho tất cả các bạn tốt nghiệp năm 2005 – 2006, phong trào đồng hương Sài Gòn đương tìm đến đỉnh điểm, với nhiều phá cách mà lịch sử mới hiểu được cái nhọc nhằn của nó.
Anh Phú đang bỏ thời gian qua đạo diễn múa cho các anh em. Thời đó không ai lo chi phí đi lại cả, ăn uống còn tránh dùng quỹ nhóm đồng hương, thế mà không đúng giờ giấc, nên anh bực. Mà nơi đó, hôm đó, thêm nhiều kẻ bực. Mình Jaka năm 4 rồi, đương cân nhắc nên đi thi hay đi tập văn nghệ, bỏ thi thì học lại, mà không bỏ thi thì văn nghệ Katé các anh em dễ xao nhãng, nên cũng đành học lại. Quá lắm là đi làm thêm kiếm tiền đóng thôi. Thi và học lại năm đó, có 6 môn chứ đâu, bạn bè cùng khoa chả ai hiểu, thằng Jaka làm quỷ gì mà chót bảng, vì quen nó nằm chỗ khác, vinh dự hơn chút. Hôm đó, cũng nhiều kẻ khác, cũng bực. Tấn Lưu, chăm lo cho nhạc năm đó, cũng có vẻ bực dọc. Thấy lạ, nên mới dò hỏi. Cậu ta cũng nhăn: hôm nay tớ thi, mà bây giờ tới kẻ trước người sau, chưa biết khi nào mới vào tập, chán.
Mèng, cái chữ “chán” quen thuộc của cậu, nói chán mà cậu vẫn cứ đèo việc thiên hạ, nhưng mỗi người mỗi việc, thiếu ai cũng hỏng, phải cố gắng. Mới nói với cậu nghe, rằng tớ cũng bỏ thi, tuần rồi, và cả tuần này. Học kỳ sau không mở cho học lại môn này, thì tớ tăng ca thêm 1 năm chắc cú. Vậy mà anh em đồng cảm, chẳng nói chi hơn, chơi tới bến. Chuyện chung to hơn chuyện riêng… Mà nơi đó, cũng có thêm các bạn cùng lứa cũng chấp nhận bỏ thi hơn bỏ phong trào…
2013
Năm nay, các anh em đều bảo, sao mà chán vậy, không kịch nghệ hài hài cho vui, không múa Raglai, thiếu múa nhóm, thừa hát solo, trong khi trước đây, đều bắt các nhóm hạn chế hát đơn ca, mà đơn ca thì phải có phụ họa, để lắm bạn lên sân khấu càng tốt tươi. Năm nay lại kể nhiều về ý nghĩa Katé và Ramâwan, kể lể về công dụng các nhạc cụ, thêm tiết mục giao lưu với các vị nổi tiếng, hát 6 tiết mục solo, rồi chương trình kết thúc trước 12:00, trong khi các năm các bạn hào hứng ở lại đến gần 13:00. Không có giao lưu với các bạn Êđê Raglai hay Cham An Giang Châu Đốc. Chúng ta đang đi thụt lùi, mỗi lúc có tiết mục các bạn không ưa, phản ứng duy nhất là bỏ ra ngoài tán gẫu, khi có gì thu hút mới kéo nhau trở lại. Năm nay lại mang Ong Ka-ing mừng Katé – Ramâwan đến các vị chức sắc cũng bực mình, lại Tamia ba kaong trong khi điệu đó vẫn còn được xem là du nhập, phi truyền thống, và chỉ diễn ở Rija Praong. Thông tin diễn lại rất vội, 3 ngày trước ngày diễn, vội vã, nhưng lời truyền làm các bạn trẻ đến rất đông.
Có lời bảo: vì các bạn sinh viên năm nay không nhiệt tình, không tham gia cùng chi hội, nên mới ra nông nỗi…
Đáng khen là hai bạn MC làm việc rất tốt.
2006 và 2013, vốn dĩ không so sánh được, nhưng cũng đáng cho chúng ta suy nghĩ. Lời bàn trên bàn nhậu, ngoài sân khấu: nếu còn vậy, năm sau sẽ không tới nữa.
Chuyện phong trào là chuyện chung, ngẫm lại, trách nhiệm là của tất cả chúng ta, kể cả kẻ chia sẻ bài viết này. Trẻ, dù là về tuổi, hay trẻ, dù là về tấm lòng, cũng cần hăng hái, thì mới có thành tựu đồng hương Cham Sài Gòn mà nhiều bạn nhỏ từng thỏ thẻ: ước mơ của em là sau này sẽ trở thành sinh viên, học ở Sài Gòn để cùng làm với các anh chị, tiếp nối những giấc mơ và những hoạt động hữu ích cho các bạn xa đất mẹ.
Các em nhớ nhé, và hãy dũng cảm thể hiện ý chí của mình. Vì đó, là ý chí của mình.

Chia sẻ cảm nhận của bạn