[GPF1302] – Tiếng cầu cứu của một bệnh nhân Chăm nghèo

Bà đã quen đi chân đất bởi không có tiền mua nổi một đôi dép cao su. Bà nói “chỉ sợ con cháu bệnh tật thôi, chứ bà thì chịu cực quen rồi“.

1236244_420172661428361_1992441576_n

Bà Hán Thị Chờn

Lời tâm sự của một người Bà, người Mẹ không khiến ai phải chạnh lòng, người ta có thể hi sinh tất cả cho những người thân yêu của họ, tình yêu thương là thế, vô bờ bến và đầy bao dung. Gia tài đã chẳng còn gì bởi sự nghiệt ngã của cuộc đời “nghèo lại phải gặp cái eo” trong một lần đi làm thuê đứa cháu của Bà đã bị sốt nặng và trở về với bao lo toan khi căn bệnh mà y học phát hiện với cháu của Bà là bệnh khô tủy vô căn, gia tài chỉ là 2 sào ruộng mà Nhà nước cấp để sống qua ngày đành phải bán để có tiền thuốc men cho đứa cháu của Bà, giờ thì chẳng còn gì Bà đành phải gượng lòng quên hết mọi hèn mọn sách túi đi xin gạo đem bán lấy tiền chạy tiền thuốc men cho đứa cháu của Bà.

Đó là gia đình Bà Hán Thị Chờn-Hamu Tanran,Hữu Đức-Phước Hữu, Ninh Phước, Ninh Thuận, gia đình vỏn vẹn chỉ có 3 người đó là Bà, con của bà, chị Hán Thị Sáu và cháu của bà Hán Văn Luận. Gia đình không có lao động chính, bà Hán Thị Chờn đã gần 80 tuổi, nhưng không lúc nào ngơi nghỉ bởi những âu lo nơi miếng cơm manh áo, bà đã quen đi chân đất bởi không có tiền mua nổi một đôi dép cao su. Bà nói “chỉ sợ con cháu bệnh tật thôi, chứ bà thì chịu cực quen rồi“. Có những số phận tưởng chừng chỉ trong cổ tích, nhưng vẫn tồn tại đâu đó quanh ta.

Còn chị Sáu, chị lại bị tật nguyền, đôi chân không lành lặn của chị đi lại rất khó khăn bởi căn bệnh kinh phong tự ngày nào vẫn giày xé chị hằng ngày chưa dứt. Đứa con trai Hán Văn Luận sinh năm 1995 mà chị đã có với người chồng (đã bỏ rơi chị) giờ đã lớn.

1229919_420172658095028_146289828_n

Chị Hán Thị Sáu

Nguyên từ trước đến năm 2005 gia đình chị thuộc hộ đặc biệt khó khăn – hộ đói – hộ đói duy nhất còn lại của làng Hữu Đức đến bấy giờ (theo quyết định của xã Phước Hữu). Cho đến năm 2005 được nhà nước tài trợ theo chương trình căn nhà tình nghĩa, gia đình chị có cơ ngơi trú mưa trú nắng, từ đó xóa tên hộ đói thành hộ nghèo (mặc dù bữa cơm cháo vẫn chưa cải thiện) cho đến bây giờ.

Công việc chính của gia đình chị là lượm phân bò đem bán để mua gạo hàng ngày, nhờ sự chịu thương chịu khó sớm trưa chẳng ngại mưa nắng mới nuôi được những miệng ăn trong gia đình, cháu Luận phải nghỉ học để bớt phần âu lo, chị đã từng than thở với con rằng ” con đã học hết tiểu học, biết đọc, biết viết được rồi, mẹ cực quá chẳng lo được cho con bao nhiêu“. Tuy vậy nhưng cuộc sống khó khăn chẳng có gì ghê tởn nữa đối với chị, chị vẫn chịu được với căn bệnh kinh phong của mình, chẳng khó.

Nhưng tai họa đã ập đến với gia đình chị một lần nữa. Trong đợt đi làm thuê ở Đà Lạt, cháu Luận đã bị cảm sốt rất nặng phải về với số tiền làm thuê được 1,5 triệu, chị mừng nhưng lo, mừng vì được cầm trong tay đồng tiền đầu tiên bằng mồ hôi nước mắt của đứa con trai, lo vì con bệnh.

Lúc đầu cứ tưởng cảm sốt bình thường, nhưng sau một thời gian điều trị tại bệnh viện Phan Rang đã phải chuyển viện cháu vào bệnh viện Chợ Rẫy (Sài Gòn) vào tháng 5 năm 2011, với công nghệ Y học tân tiến, bệnh viện đã chẩn đoán một căn bệnh vô cùng lạ hoắc mà đến giờ đối với chị (một bà mẹ quê hẩm hiu, lấm lem) vẫn khó gọi khi ai đó hỏi thăm bệnh tình của con chị: bệnh khô tủy vô căn.

1233476_420172721428355_829549427_n

1011505_420172664761694_1930986225_n

Em Hán Văn Luận

Chị phải chạy chọt tiền nông để trị bệnh cho con, nhờ sự gom góp của họ hàng chị em, và chị phải bán luôn 2 sào ruộng mà nhà nước cấp, bởi lúc đầu bệnh trở nên nặng hơn, nằm viện hơn hai tháng trời. Trước khi xuất viện bác sĩ phải kê đơn “tái khám sau 2 tuần và chữa trị trong một thời gian dài“. Đến giờ đã đã hơn hai năm trời, dường như chị đã kiệt sức, khi 1 tháng phải chạy tiền cho con vào Sài Gòn 2 lần, và mỗi lần 2,5 triệu (cả phương tiện đi lại), nên tất cả mọi thứ trong nhà chỉ cần có giá trị vài chục nghìn chị cũng đem bán, chị vẫn ngày đêm lượm phân bò để kiếm tiền.

Còn bà Chờn sức lao động đã cạn kiệt, bà phải gượng lòng quên hết mọi hèn mọn sách túi đi xin gạo đem bán lấy tiền chạy tiền thuốc men cho đứa cháu, bà không dám xin trong làng vì sợ người chê cười, bà phải qua các làng Chăm xa xa xin cho chẳng ai biết mình, có lần bà kiệt sức ngất xỉu ở đâu đó làng xa nhà người.

Bà lo lắng đến nổi có những cơn sốt làm bà tưởng mình chẳng sống nổi nữa cũng vì tuổi già sức yếu. Những lần nghe những lời thốt ra từ đứa cháu trai “bà và mẹ hãy lo cho con, con khao khát được sống, hết bệnh rồi con sẽ đi làm kiếm thật nhiều tiền chăm sóc tuổi già cho bà và mẹ” bà như muốn đứt cả ruột, cơn sốt bổng nhiên chẳng có nghĩa lí gì với bà, mặc dù bà có gượng dạy cũng chẳng nổi.

933989_420171688095125_459471034_n

998630_420171618095132_1198181071_n

Căn bệnh luôn là mối đê dọa tinh thần của em Luận, em ăn ngủ chẳng yên, ngày đêm lo sợ, khuôn mặt em ngày càng sưng to thêm, những nốt mụn sần sùi trên khuôn mặt chẳng bao giờ hết. Mỗi lần em vào Sài Gòn tái khám phải có người thân dẫn đi, nhưng vì gia đình chẳng lo nỗi tiền nông xe cộ nên có lúc em phải vào một mình. Mới lần tái khám trước thôi, em bị kẻ gian móc túi 300 nghìn (trong túi chỉ còn bấy nhiêu, vì cũng may em đã đóng xong tiền nhập viện), em ngồi khóc vì chẳng có tiền đâu ăn uống và vế xe về. Nhưng trong rủi có may, khi thấy em chẳng có thân nhân, người đàn bà lạ mặt hỏi thăm bệnh tình nơi bác sĩ rồi đưa em 3 triệu. Em mừng nhưng lại sợ, vì hồi giờ chẳng ai cho em không số tiền ấy bao giờ, lại là người lạ. Có lần em tâm sự với mẹ “ khi thấy mọi người ăn vặt này nọ trong bệnh viện, con thềm nhưng chẳng có tiền “, chị như muốn khóc vì thương con.

542226_420171638095130_577276198_n1150907_420171634761797_860330466_n

Đời cần phải sống, thấy ở đâu đó vẫn còn sự đùm bọc lẫn nhau. Hình như họ đã quá mệt mỏi trong sự tắt cụt, rồi cuộc đời của họ sẽ về đâu, khi tưởng chừng trái đất thiếu tình yêu thương. Cuộc sống đã quá đắng cay, hẩm hiu đối với họ. Hãy cho họ những tấm lòng để họ được thấy cuộc sống vẫn còn sự yêu thương và chia sẻ đối với họ.

Putra Jatrai – Lưu Anh Tặng

Mọi chi tiết về bệnh nhân tại quê nhà Hamu Tanran, vui lòng liên hệ:
Anh: Lưu Anh Tặng
SĐT : 0168.3500.544

Hoặc liên hệ :
Anh: Putra Jatrai – Thành viên Qũy Gilaipraung-Đồng hành cùng bệnh nhân Chăm
SĐT: 0982.986.214

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:
Quỹ Gilaipraung – Đồng hành cùng bệnh nhân Chăm
Chủ tài khoản: Đàng Nhất Anh Thư
Email: dangmisol@yahoo.com
Số điện thoại: 0938.067.615
Thẻ ATM Ngân hàng Công thương Việt Nam (Vietin Bank).
Số tài khoản: 711A07974923

Thẻ ATM Ngân hàng Đông Á.
Số tài khoản: 0106 271 325

 

Chia sẻ cảm nhận của bạn