Một năm, chặng đường nhìn lại và suy tư

“Thuyền trưởng, bỏ tàu và các hoạt động xã hội rồi sao?”

Điều quan trọng không là câu trả lời nữa, chỉ thấy trong lòng nóng rực, khi biết vẫn còn nhiều bạn quan tâm. Năm qua nhiều thử thách, về công việc khá ổn và ổn định, nhưng về tài chính ở nhà, đã giữ đôi chân này lại nhiều, nhưng vẫn còn đôi điều làm được.

Các hoạt động tại Sài Gòn đã rất ổn định, thế hệ tiếp nối đã làm được, và làm được rất tốt. Mỗi lúc mỗi nở rộng ra, lòng bình yên và phấn chấn mỗi lần đến dự những buổi văn nghệ và họp mặt. Như là thói quen, bỏ đi, để làm một cái gì đó khác hơn, chưa được thực hiện, để các hoạt động được giàu hơn, cho quê hương xứ sở mình.

Dự án quỹ Jakana

Jakana 1: Một chút gì đó muốn làm cho quê hương. Khoản quyên góp 10 triệu qua tiếng hát của mình tại các quán, trao lại cho nơi mình lớn lên, để các chị em phụ nữ cho nhau vay, và khoản lãi 3% hàng tháng sẽ dùng đóng góp cho các hoạt động xã hội của địa phương, hay học bổng nho nhỏ cho các em học sinh gia cảnh khốn khó. Chẳng phải các em là tương lai? Và là người cần sự quan tâm nhiều nhất chăng?

Jakana 2: Đã đủ 10tr, hành trình tiếp theo sẽ dành cho palei Caok (Hiếu Lễ), nơi mình được sinh ra. Và cứ như thế, ta sẽ phát triển đến hầu các palei Chăm, cơ hội cho các em sinh ra khốn khó, và có nguy cơ từ bỏ con đường học vấn.

Dự án Văn minh dân tộc

Khi tình hình tài chính gia đình ổn định, ta sẽ đi, lang thang các palei Cham, tìm những cái đẹp nhất, hay nhất, độc đáo nhất, và viết nó thành sách, bởi khi không được viết ra, nó sẽ mất đi, như chưa hề tồn tại. Có thể mất tháp, mất trang phục, nhưng lối sống đầy vị tha, ham mê triết học, nhạc hát, vô vị lợi, ham thi ca, vốn là trong tâm của văn minh, của văn hóa, của con người, ta quyết tâm gìn giữ. Mất nó, ta sẽ thành bạo lực, ích kỷ, và tháp kia sẽ không còn ý nghĩa của nó nữa: nơi tôn thờ những bậc anh minh, tri thức, một lòng vì dân vì nước.

Và nhiều ý tưởng khác nữa, đã khởi động, đang khởi động, hay sắp khởi động. Nghe những chuyện buồn, về các bạn trẻ bạo lực nhiều hơn, bia thuốc nhậu nhẹt vô bổ nhiều hơn, vị kỷ và tách rời, rời bỏ Cham, hay tự hào nhưng chẳng biết mình tự hào vì gì. Buồn, là động lực để làm gì đó cho nó…

“Thuyền trưởng, bỏ tàu và các hoạt động xã hội rồi sao?”

Không, nhưng các thủy thủ, khi mình vẫn còn chăm sóc kỹ thuật và tài chính cho nó còn hoạt động, hãy chăm sóc nó cho tốt nhé.

chỉ là một chút những gì mình có thể làm được
chỉ là, một lần, một đời là đứa con Cham

Một chia sẻ về “Một năm, chặng đường nhìn lại và suy tư

  1. PakaJatrangPakaJatrang

    Rũ bỏ tất cả/ đi tìm những mảnh vỡ của Văn minh dân tộc rơi vãi khắp miền quê Cham nghèo khó. Một hành trình mới cho một đôi chân trần và trái tim cháy bỏng cho Cham.
    Dù một lần/một đời thì ta hãy cứ làm và làm cho văn minh Cham huyền dịu.

Chia sẻ cảm nhận của bạn