Mảnh đời non

         Ánh chiều tà đang héo dần với ánh nắng yếu ớt cố len qua những đám mây dày làm nổi lên một màu ửng đỏ buồn man mác. Nó có vẻ buồn, ngồi thu lu trước mũi ghe ngấm nhìn một cách đờ đẫn cảnh màn đêm đang lấp dần những tia sáng yếu ớt còn lại của ban ngày. Bổng nó giật mình bởi tiếng gọi của mẹ nó.

–         Ja Juk vào ăn cơm cho xong rồi tấm rữa, hành lễ, không khéo lại muộn giờ bây giờ.

Mọi người quen gọi nó là Ja Juk ( thằng đen), nó cũng quen với cái tên này. Thật ra nó cũng có một cái tên đẹp như ai, Ahmad- đó là tên ba, mẹ nó đã đặt cho nó. Cái tên thật đẹp, đượm tính quý phái của Đức Tiên tri của Thượng Đế. Nhưng người ta đã quên rồi và có lẽ nó cũng chẳng cần làm cho người ta nhớ làm gì. Bởi với nó lúc này còn nhiều cái để nghĩ để lo hơn là cái tên của nó.

Một cậu bé đang hành lễ trên “căn nhà” ghe

Nhà nó nghèo lắm, nghèo đến nổi không có một cái nhà để ở. Nghe kể, ba mẹ nó ở ngôi làng bên kia biên giới, sống bằng nghề chày lưới bắt cá nên quanh năm chỉ ở trên ghe rồi xuôi ghe khắp các bến sông, rày đây mai đó. Cho đến khi tấp vào bến sông giữa làng Chăm gần Châu đốc này thì ở luôn, chắc có lẽ họ tìm được nơi trao đổi buôn bán với cái chợ gần đấy. Ba nó thì nghe nói theo người ta lãnh vải dệt đi buôn rồi biền biệt không thấy về. Bỏ lại nó và mẹ nó. Lúc cha nó đi, nó chỉ khoảng hai ba tháng tuổi, giờ nó đã mười lăm. Cuộc sống bần hàn đã làm cho một cậu con trai đang trong tuổi thiếu niên mà nhìn như một chàng trai trưởng thành. Cơ bắp rắn chắc cao to và rắn rỏi. Do suốt ngày phải lặn hụp dưới nước để bắt cá về đổi gạo nuôi mẹ nên da nó rất đen ,bù lại nó có một nụ cười rất tươi với lúm đồng tiền xinh xinh bên má.

Do mẹ nó sức yếu và hay bệnh nên chỉ qua tiểu học là nó nghỉ để phụ mẹ. Nhưng bù lại đêm đêm sau khi hành lễ Isya’k xong, nó được học với Tuan trong thánh đường về Kinh kệ cũng như chữ Chăm. Juk có trí nhớ rất tốt và giọng ngân Kinh Qu’ran thật hay,khiến các bạn trong lớp ai cũng nể. Mà thật chất chúng ghanh tị và luôn hất hủi nó thì đúng hơn. Bởi một thằng nghèo rớt mồng tơi lại có thể học hơn chúng. Vì thế những cuộc ẩu đã cũng xảy ra, sau những lần bị đánh hội đồng như vậy. Nó lúc nào cũng bị cho là có lỗi và cuối cùng cũng bị bắt phải thôi học. Nó hiểu, lớp học trong thánh đường duy trì được là do ba mẹ những đứa kia tìm được nguồn tài trợ từ nước ngoài đều đều. Thế nên người ta xử bất công với nó cũng đúng thôi. Mà trong những vụ đánh hội đồng đó, nó có kháng cự đâu, chỉ nai lưng cho bọn chúng đánh. Thế mà vẫn bị cho là có tội.

Nó buồn lắm, nhưng chẳng dám về kể với mẹ.Sợ mẹ phát hiện mình bị đuổi học rồi sinh ra buồn phiền bệnh tật, và một phần nữa nó cũng thích được học. Thế nên hàng đêm nó cứ đứng cách xa lớp vừa đủ nghe để mà học với ánh đèn dầu le lói. Đợi khi mọi người tan học nó cũng lủi thủi đi về từ phía sau.

Cuộc sống vẫn cứ thế trôi đi cho đến một ngày vào năm nó bước sang tuổi mười tám. Cái tuổi mà trai gái trong lòng ai cũng tính đến cái chuyện gả vợ, dựng chồng. Mẹ nó cũng biết điều đó, nhưng bà đành lặng im trong nước mắt. Vì nhà , muốn kiếm cái ăn còn khó, lấy đâu ra sính lễ, vàng bạc để đến hỏi cưới con người ta. Và bà cũng hiểu, nếu có vàng bạc đi chăng nữa, thì với cái vị thế nghèo hèn này, chắc gì ai đã chịu. Nó cũng biết , cũng hiểu. Nhưng hỡi ơi, ái tình nào ai có thể điều khiển được. Nó phải lòng một cô gái trong làng, và cô ấy cũng trộm lòng yêu nó. Với đạo luật khắc khe của Islam thì chẳng dễ cho hai người gặp riêng. Nhưng vì cuộc sống của nó gắng liền với bến sông nên cô gái có thể viện lí do ra sông đội nước về để có thể gặp nó. Tình yêu càng sâu đậm, càng nảy nở thì càng không thể dấu. Sau cùng, mối tình ấy cũng đến tai ba của cô gái. Ông gọi trai làng trói hắn về rồi đánh một trận nhừ tử. Xong kéo hắn thẳng ra giữa làng để Hakim của làng phân xử. Mẹ nó khóc xin hết nước mắt mà có ai thèm ngó. Nó thì sau trận đòn đã như cái xác không hồn mặc cho ai lôi, ai kéo, ai chửi,ai rủa.

Cuối cùng làng xử hai mẹ con phải đẩy ghe đi nơi khác mà đậu. Không được đậu gần bến của làng nữa. Mẹ nó khóc lóc van xin. Nó nghe được vậy cũng cố gượng để van nài mọi người. Nhưng chỉ nhận được những cái khinh từ những người có mặt. Nghĩ tình mẹ nó cũng là hàng xóm ven sông lâu năm, bà luôn tốt bụng và chan hòa với mọi người, nên có một số người đứng ra xin giúp.Lúc đó nó cũng hứa sẽ ra đi làm ăn xa, không ở trong làng nữa. Khi đó mọi người mới chịu cho cái ghe cũ kĩ ấy neo lại bến cũ.

Thật ra với mảnh đời sống trên ghe thuyền thì đi đâu cũng chẳng là vấn đề gì. Vì đã chấp nhận sống cuộc đời như vậy cũng có nghĩa là biết trước sự lênh đênh sông nước , không bờ, không bến. Nhưng nó thương mẹ nó. Mẹ nó đã già, bà không thể sống xa cộng đồng. Bà cần có cộng đồng để cùng thực thi những lễ nghi tôn giáo. Cùng chan hòa trong không gian văn hóa của cha ông vào những năm còn lại ít ỏi của cuộc đời bà. Nó hiểu, nên nó phải đi, dù rằng nó rất muốn ở lại để chăm sóc bà.

Sau ngày nó đi, bến sông vắn hẳn tiếng cười đùa, tiếng la í ới, dô hò khi kéo những vạc lưới căng…chỉ còn lại bóng dáng của một bà lão với chiếc khăn Ma-om cũ kĩ trên đầu, đôi mắt buồn hằn đầy dấu chân chim ngắm về một cõi xa xa dưới ánh chiều tà nhốm đầy sắc đỏ ánh lên từ bến sông vắng để đợi con về.

Nó tìm lên thành phố cùng mấy đứa bạn mướn một căn phòng nhỏ làm chốn che mưa che nắng. Ban ngày thì đi làm mướn ở khu chợ, tối về lại làm phu khuân vác ở các bến tàu. Trên thành phố cái gì cũng đắc đỏ. Nó làm liền tay mà tiền dư cũng chẳng là bao, thế nên nó càng phải tằng tiện để có tiền gởi về cho mẹ. Vẫn tưởng cuộc đời nó thế rồi thôi. Nhưng sóng gió bão bùng vẫn còn đang chờ nó ở phía trước. Không hiểu sao nụ cười với lúm đồng tiền ấy của nó luôn hớp hồn các cô gái.Và nó, một anh chàng thanh niên cũng đang tuổi mới lớn. Cũng đang nóng bỏng với trái tim đầy tình yêu màu hồng nên cũng dễ dàng đáp lại.

Khá lâu sau đó nó lại quen với một cô gái người Chăm khá giả trong khu phố Chàm cạnh chỗ nó làm mướn. Cuộc tình của nó tiếp tục nhận được sự phản đối từ gia đình cô gái. Mà nghĩ cũng phải, nó nghèo, chẳng có gì, chẳng biết từ đâu tới. Ai dám gả con, gả cho xấu mặt bà con à?. Thế là nó bị cấm, cấm gặp, cấm liên lạc. Nhưng cô gái ấy thương nó thật sự, và nó cũng yêu cô gái ấy thật lòng. Thế là hai người vẫn lén lúc gặp. Cha cô gái còn mướn cả những tay anh chị để dọa và tặng cho nó những trận đòn nhớ đời, thế mà nó chẳng chừa.

Cuối cùng ông phải ra tay lần cuối, bỏ thật nhiều tiền cho người thủ tiêu nó. Vì ông nghĩ chỉ có cách đó mới có thể chia cắt được nó với con ông. Không làm điều này sớm, không khéo con ông chạy theo nó là mang họa, xấu hổ cả dòng tộc.

Thế là vào đêm đó, sau khi đi khuân vác ở bến tàu về, nó bị một đám giang hồ với dao rựa trên tay cùng ép đuổi nó đến một khu đất vắng. Nó hoảng quá, cứ cắm đầu cắm cổ chạy thật nhanh. Về phía cô gái như hiểu được ý cha nên cố khóc lóc van xin ông. Ông thản nhiên không nghe mà còn chửi rủa ,lăng mạ cô. Nhưng cô gái vẫn cứ đưa tay lên cầu xin cha mình. Trong lúc đó, cha cô gái bỗng dưng im bặt và khựng lại. Mắt ông nhìn vào một vật gì đó mà không thể rời đi được. Ông bắt tay cô gái và hỏi trong hơi thở dồn dập.

–         Com lấy đâu ra cái vòng này?

–         Dạ! anh ấy tặng con

Ông không nói nhiều nữa mà choàng tới chiếc máy điện thoại nhấc lên gọi cho ai đó một cách rất gấp rút. Cô gái vẫn chưa hiểu hành động của cha thì đã thấy ông vội vả leo lên chiếc Honda lao thẳng ra phố. Cô cũng nhanh chóng cùng mẹ đi xe phía sau chạy theo để hiểu rõ sự tình.

Khi đến nơi ,cô bàng hoàng không nói nên lời. Cha cô đang nhấc người cô yêu trên tay với máu đỏ khắp người. Nó chỉ còn thoi thóp. Càng lạ hơn cha cô nhìn nó mà khóc nức nở. Ông luôn miệng nói câu “ Ba đây con. Ba đây con!”. Nó cũng bập bẹ môi được tiếng “ba” rồi lịm hẳn.

Thì ra ông chính là ba nó khi xưa đi buôn, gặp được bà vợ giàu có hiện nay thế là ở hẳn trên này, bỏ mẹ con nó ở quê. Ông nhận ra nó nhờ cái vòng đính ước mà xưa kia ông tặng cho mẹ nó. Cái vòng ấy trước khi nó đi mẹ nó đã đưa cho nó, vì nghĩ con mình đi xa chắc cần nên dù có là vật kĩ niệm quý nhưng cũng phải mang ra sủ dụng. Nó thì luôn nghĩ mẹ đưa cho nó là để tặng lại cho con dâu tương lai nên cố tình giữ ,cho dù khó khăn mấy cũng không bán. Ba nó sau khi cưới vợ giàu thì như bị Thượng Đế quở phạt vì ruồng bỏ vợ con nên người vợ mới không sinh được con. Buộc lòng hai người phải xin con nuôi về chính là cô gái này. Nhưng ông không ngờ, sự quở phạt lớn nhất mà Thượng Đế giành cho ông chính là gián tiếp giết đứa con ruột của mình.

Ông đưa nó về rồi tẩm lịm theo nghi thức Islam với mảnh vải trắng bao bọc lấy thi thể. Nó được đưa về quê chôn. Nhưng người ta không nhận chôn trong thánh đường vì cho nó không thuộc hộ tịch trong làng. Cho đến khi ba nó nhét một cộc giấy được gọi là tiền vào tay tên thư kí, tất cả mới êm xuôi. Mọi người đang tất bật thực hành các nghi lễ chôn cất theo luật Islam như những cỗ máy. Có ai thấy được một người mẹ đang thẩn thờ nhìn mảnh khăn trắng đang bao bọc lấy đứa con với đôi mắt khô hanh như đã mất đi sức sống. Giàu có hay nghèo khó phân chia để làm gì. Chẳng phải, ai chết cũng chỉ bọc một mảnh vải lịm trắng này hay sao?.

Vũng Tàu, 8/8/2011

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

2 chia sẻ về “Mảnh đời non

  1. inrajakainrajaka

    Bài viết hay quá. Cốt truyện được dẫn dắt khéo, lên cao trào, để lại cái kết bỏ ngõ, lòng thương tiếc, cho người yêu, cho cha, cho mẹ, cho đứa con mất sự sống.

    VN:F [1.9.22_1171]
    Rating: 8.0/10 (1 vote cast)
    1. putra Champaputra Champa Post author

      Đây là bức tranh hiện thực của xã hội Chăm Islam hiện nay, cầu mong có nhiều bạn Chăm Islam đọc được …amin !

      VN:F [1.9.22_1171]
      Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Chia sẻ cảm nhận của bạn